Hiển thị các bài đăng có nhãn ThiDanChon. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ThiDanChon. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

Thơ chon vào Việt Nam Thi Đàn (31-37)


31 - THEO THUYỀN BÁT NHà

Luôn tự trách ta, chẳng trách người"
Đó là lẽ sống cuối đời tôi
Trì kinh sớm tối thân không mỏi
Học Phật ngày đêm trí chẳng ngơi
Gương sáng hàm dung soi vẫn lặng
Diệu tâm không tịch lặng mà soi
Bỏ mê về ngộ lên bờ giác
Bát Nhã theo thuyền quyết chẳng lui.

Bùi Xuân Phượng





32 - NGHIỆP GIÁO
(Tặng nhà giáo Nguyễn Đức Tuỳ)

Nám phổi, lương eo giữ chí bền
Chèo đò vững lái mấy mươi niên
Thày Chu danh trước soi nhân kiệt
Ngọc Kí gương nay tiếp thánh hiền
Sự nghiệp ghi sâu tình “Nhất tự”
Trọn đời mang nặng nghĩa Xuân Huyên
Hai mươi - Mười một (20/11) ghi ân đức
Hoàn nhiệm về hưu thoả ước nguyền.

Bùi Xuân Phượng



33 - VUI

VUI với ruộng đồng tuổi bẩy mươi
VUI đàn cháu nhỏ thả hồn chơi
VUI say kinh kệ tâm bình lặng
VUI mến thi đàn dạ thảnh thơi
VUI nghĩa tình thân hoan hỉ nhận
VUI duyên mạng ảo hả hê cười
VUI dòng thơ phú say sưa luận
VUI bạn tri giao đến với đời.

Bùi Xuân Phượng



34 - HOÀI NIỆM

Nhớ mãi hình ai đứng tựa song
Hồn nhiên quyển sách cứ ôm lòng
Mắt huyền phảng phất niềm nhung nhớ
Môi mọng vấn vương nỗi ước mong
Dáng điệu thướt tha tà áo trắng
Tâm hồn thơ thẩn với mây hồng
Một làn thu thủy ươm tình mộng
Để tháng ngày qua mãi đợi trông.

18.07.2011
Bùi Xuân Phượng



35 - VƯƠNG TƠ

Trọn đời trân giữ một niềm mơ
Xẻ nửa con tim tự bấy giờ
Êm ái dòng tương lời thủ thỉ
Dạt dào sóng nhớ ý hoà thơ
Diết da tháng Hạ trong mong đợi
Thao thiết ngày Thu lại ngóng chờ
Một giọt tình duyên hoài vấn vít
Kén tằm trọn kiếp vẫn vương tơ.

19.07.2011
Bùi Xuân Phượng



36 - THƠ
(Họa thơ Nguyễn Khánh Chân)

Thơ thả hồn ta khắp cõi người
Thơ đem tình bạn đến muôn nơi
Thơ khơi suối nhớ ngày đêm chảy
Thơ dậy biển thương chẳng thể vơi
Thơ ủ giọt tình hương thoảng thoảng
Thơ ươm sợi nghĩa ánh ngời ngời
Thơ giao lưu đượm tình thân ái
Thơ xướng họa vì thích thú chơi.

19.10.2011
Bùi Xuân Phượng




37 - TÌNH XUÂN HOÀI NIỆM

Nhớ ngày Xuân ấy tay trong tay
Bách thảo, Cổ Ngư - hồn thoả bay
Trấn Quốc chuông ngân mơ Cực lạc
Vườn xuân in đậm nét vân hài.

Vết lược còn in mái tóc cài
Tình em sâu nặng chẳng phôi phai
Ngàn dặm xa xôi lòng vẫn nhớ
Giọt sương khuya lạnh đọng vai gầy.

Bờ vai mộng ước vẫn chan đầy
Ghế đá còn vương phút đắm say
Nồng cháy đôi môi hoà nắng sớm
Chứa chan hạnh phúc! Biết đâu ngaỳ...

Trải ra nỗi nhớ tháng năm dài
Biền biệt phương trời khuất bóng Mai
Niềm thương kết lại cho dày kén
Một giọt hương thầm cứ lắt lay!

31.1.2012
Bùi Xuân Phượng


Thơ chon vào Việt Nam Thi Đàn (26-30)


26 - MỘNG GIÀ

Tình ta còn nặng vì Hoa
Lập trang Sưu tập dối già một phen
Thả hồn về cõi vô biên
Vươn lên thoát cảnh bùn đen ao tù

Thân đầy bệnh tật nên ngu
Nếu có sức khoẻ cũng vù một hơi
Lão Sỹ hướng mắt lên trời
Lão Quê bắt chước cũng ngồi đăm chiêu...

Cũng là chung một tình yêu....
Lão Quê - Lão Sỹ cũng nhiều mộng mơ.
Mênh mông biển học vô bờ
Lão Sỹ đỉnh núi hưởng cho thoả tình

Lão Quê chẳng chịu giam mình
Cũng vươn, cũng với...nặng tình như ta
Chân trời rộng mở bao la
Cũng đem gửi cái mộng già một phen!

Dẫu rằng thân bệnh không hèn!

14.9.2011
Bùi Xuân Phượng



27 - CẢ NƯỚC BÊN ANH
(Viết về liệt sĩ Vương Viết Mão - hy sinh tại đảo Trường Sa Đông)

Lồng lộng tầng cao - Người lính biển!
Súng chắc tay canh giữ biển trời
Anh ngã xuống! - Máu hoà mạch đất
Cho cây đời vạn thủa xanh tươi!

Hoa bàng vuông ngày ngày gần gũi
Mang tình anh hoà sóng đại dương
Anh nằm xuống - Anh linh về cõi tịnh
Hoa bàng vuông làm vật phẩm cúng dường!

Anh lính biển ơi! Xin Anh yên nghỉ!
Đất nước này đã ôm gọn hình Anh.
Hoa Liềm Búa sáng Đài gương Liệt sỹ
Cả nước bên Anh, phá tan giấc mộng bành!

09.9.2011
Bùi Xuân Phượng



28 - TỰ TRÀO

Chẳng Quân, chẳng Cán, Phó thường dân
Cứu nước mồ hôi có chút phần
Lốc nhốc tám “ yêu” trời đất sập
Lề xề một “mụ” nước non khuâng
Sang giầu lặn ngụp ai mơ ước
Danh lợi bon chen tớ cóc cần
Sắc tím trời chiều nương cảnh Bụt
Câu thơ vui bạn góp đôi vần.

Bùi Xuân Phượng



29 - VỢ CỦA TÔI

Chẳng Á, chẳng Hoa, chẳng phải Khôi
Đơn sơ, mộc mạc hiến cho đời
Thương dâu độ lượng yên muôn thuở
Quý rể bao dung lặng mấy thời
Chung thủy làm nên êm với ấm
Dịu dàng tạo được thảnh cùng thơi
Chắt chiu bầu sữa yêu thương mãi
Hạnh phúc vô cùng, vợ của tôi!
Bùi Xuân Phượng



30 - HÀ NỘI TIẾN BƯỚC

Mừng xuân Tân Mão rộn hoan ca
Hạnh phúc, khoẻ, vui, đẹp mọi nhà
Trấn Quốc, Tây Hồ, tươi vạn sắc
Ba Đình, Văn Miếu, nở ngàn hoa
Tang thương Quá khứ - thôi khép lại
Hạnh phúc Tương lai –gắng tiếp đà
Dân, Đảng, một lòng chung ý nguyện
Thủ Đô xây dựng mãi vươn xa.

Bùi Xuân Phượng


Thơ chon vào Việt Nam Thi Đàn (21-25)


21 - BIẾT ĐÂU...

Già nhưng thích hoạ thơ tình
Cho lòng trẻ lại , cho mình bớt đau....
Vãn còn.....
đau đáu...tinh cầu
Vãn còn...
nặng mối tình sâu
thuở nào....
Mối tình dang dở đẹp sao!
Vàng au suối nắng chảy vào...
thiên thu!
Thả hồn trên cánh võng đu
Biến thành cánh bướm...
mộng du...Bá - Đài. *
Cổ Ngư
đường vẫn trải dài....
Bánh tôm Trúc Bạch...
cùng ai....
chụm đầu!
Đền Quan...
hai đứa nguyện cầu....
Trái tim đập rộn...
phép màu...hồn nhiên
Trao nhau "Hồn bướm mơ tiên"**
Chuông ngân Trấn Quốc....
não phiền bỗng tan.!
Đắm say... thơ cứ nối vần...
Biết đâu ....
bão nổi, sóng gầm nhân gian!!!
Biết đâu...
sương lạnh chiều tàn....
Chỉ nghe...
lòng dậy muôn vàn sóng yêu!
Biết đâu....
có những buổi chiều....!!!
Bùi Xuân Phượng
*    Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài
**  Tiểu thuyết của Khái Hưng (nhóm Tự Lực Văn Đoàn)




22 - MỪNG NGÀY HỘI LỚN

Nhân ngày hội lớn nước nhà
Viết lên cảm xúc nôm na đôi vần
Sáu nhăm năm, biết mấy lần
Được cầm lá phiếu "quyền dân" đi bầu....

Nhớ về một thuở thương đau
Trăm năm nô lệ, cúi đầu xiềng gông....
Nỗi "A Nam Mít Cu xông"!
Cái nhục mất nước nặng trong mỗi người....

Trời Tây....gạch nóng....ơn Người....
Dép mòn vạn nẻo.....ngập trời yêu thương!
Mác - Lê.....! Tìm được con đường
Cứu dân, cứu nước....bốn phương ngỡ ngàng!!!

Thế rồi....."To đẹp đàng hoàng"
Non sông một mối, sánh hàng năm châu.
Quá khứ khép lại niềm đau
Nước non xây dựng...chung câu ân tình.

Hôm nay cầm lá phiếu xinh
Tham gia bầu cử, hỏi mình chọn ai?
Chọn người có đức, có tài,
Lấy dân làm gốc, nặng vai gánh gồng....

Mừng ngày hội lớn non sông!

21.05.2011Bùi Xuân Phượng





23 - GIỌT LÒNG GỬI GIÓ

Trời Thu lồng lộng gió vờn mây
Một cánh chim trời đã thoát vây
Nỗi nhớ đọng sương tươi cuống lá
Niềm thương phơi nắng héo vai gầy
Dăm câu thơ lạnh còn day dứt
Một nụ hôn nồng vẫn ngất ngây
Gưỉ gió giọt lòng về cõi ấy
Dòng tương cuộn sóng vẫn chan đầy

30.05.2011Bùi Xuân Phượng




24 - TIM ANH HIẾN TRỌN

Em ơi em! Đừng nghi ngờ anh thế
" Cá lặn, chim sa" nào cũng chẳng thể bằng em.
Giọt hương thầm ngan ngát đêm đêm
Thành câu hát ru anh vào giấc ngủ.

Cửa tim anh luôn luôn rộng mở
Đón em vào - Hết cả bão giông
Trái tim anh ấm áp vô cùng
Xin em chớ "cào xé lòng", "cuồng biển"

Anh đã nguyện trái tim này dâng hiến
Để em yêu hưởng vạn tình thương
Mở lòng ra trong cõi vô thường
Mà ôm gọn muôn giọt tình sóng sánh.

Nếu em sẻ tim anh ra ngàn mảnh
Thì mảnh nào cũng có hình em
Ngàn dặm xa xôi - Ngọn lửa trái tim
Đốt cháy hết mọi khoảng trời cách biệt.

Anh yêu em, một tình yêu tha thiết
Trái tim này mãi mãi thuộc về em
Dù trăm núi ngàn sông anh cũng quyết tìm
Bao hoa trái cuộc đời, dành cho em tất cả!

Thôi em nhé! Cần chi nói nữa
Hỡi em yêu! Ta đã hiểu nhau rồi!
Dù có đi cuối đất cùng trời
Trái tim ta vẫn hoà chung nhịp đập.

22.05.2011
Bùi Xuân Phượng



  
25 - MỪNG SINH NHẬT 
VNTHIDAN.NET LẦN II



Thi Đàn non trẻ - Mới hai niên!
Hội tụ duyên thơ khắp mọi miền
Xướng hoạ giao lưu tình bút nghiệp
Cầu thơ nối nhịp nghĩa thơ duyên
Mười ngàn bài viết cùng hoà nhập
Ngàn sáu thành viên chẳng phải riêng
Biết mấy thương yêu tình Mái Ấm
Thi Đàn duyên bút thoả câu nguyền.

29.07.2011
Bùi Xuân Phượng

Thơ chon vào Việt Nam Thi Đàn (16-20)


16 - DƯỚI TRĂNG...

Trăng thu trải suối au vàng
Đã từ cái thuở hỗn mang chảy vào

Trăng luồn khe cửa khít khao
Đem nguồn ánh sáng phủ vào ước mơ

Nhớ về cái thuở ngu ngơ
Tưởng hồng sắc nắng ai ngờ mưa giông

Nhớ ngày học những đêm đông
Một mình một ngọn đèn chong xa nhà....

Mối tình dang dở đã xa
Thơ tương tư vẫn mượt mà dưới trăng.
Bùi Xuân Phượng



17 - EM LÀ...

Em đâu phải cỏ cây
Để mùa đông tuyết phủ!
Em là đốm lửa hồng
Gợi chân trời rộng mở

Em là ánh trăng thu
Rọi lòng anh mát rượi
Em là sóng tương tư
Vỗ bờ anh khát vọng

Em là dòng nhựa sống
Dâng cho đời sắc hương
Trái tim em nóng bỏng
Xua đi cái vô thường.

Em là suối nắng vàng
Đuổi mây mù, tuyết lạnh
Em là tiếng chuông vang
Gọi hồn anh tỉnh mộng

Vâng, em là tất cả
Của lòng anh yêu thương
Có em thì cuộc sống
Trở lên cõi thiên đường.
Bùi Xuân Phượng




18 - TÂM SỰ VÀO HÈ

Hạ về phượng thắm, sen hồng
Lập loè lửa lựu sáng trong nắng chiều
Vẫn còn nặng một tình yêu
Vẫn còn trân giữ ráng chiều chưa phai

Tôi như hạt bụi nhỏ nhoi
Vẫn mong góp nhặt dâng đời sắc hương
Hồn thơ toả sóng muôn phương
Ngày mai về với "vô thường" còn vui.
Bùi Xuân Phượng

  
19 - ĐÊM THU HOÀI NIỆM

Đêm thu trăng sáng sáng ngời
Suối trăng chảy khắp đất trời mênh mang
Ngắm trăng ôm giấc mộng vàng
Sóng tương cuồn cuộn.....bóng nàng nơi đâu?

Mỗi năm còn có mùa Ngâu
Sông Ngân Ô Thước bắc cầu nối duyên
Tình ta dang dở viễn miên
Nào ai bắc nhịp cầu liền cho ta?

Đêm dài day dứt xót xa
Trang thơ bỏ ngỏ, lệ nhoà đôi mi....
Nhớ ngày Thu ấy....chia ly
Anh về quê cũ, em đi xa vời....

Mấy mươi mùa lá rụng rồi
Mái đầu điểm bạc, mà lời.... chẳng quên!
Thiên thu tình ấy vẫn bền
Tim anh cháy bỏng, hình em mãi ngời!!!
Bùi Xuân Phượng



20 - HẠ NHỚ...!

Hạ về rộn rã tiếng ve
Lập loè lửa lựu, nắng hè chói chang
Phượng hồng, sen thắm...ngỡ ngàng
Tưởng hình ai dưới nắng vàng tung tăng...

Hướng lòng về cõi xa xăm...
Em đi muôn dặm cát lầm trời xa
Vẫn còn nỗi nhớ diết da
Bóng chiều dần tắt... biết là làm sao!!!

Em ơi! Em ở phương nào???

28/04/2011
Bùi Xuân Phượng

Thơ chon vào Việt Nam Thi Đàn (11-15)


11 - BỨC TRANH TUYỆT ĐẸP

Một bức tranh tuyệt vời!
Những mục tử của tôi
Mình trâu làm bảng viết
Đang cùng nhau học bài.

Những thiên thần bé nhỏ
Giữa đồng quê ngát hương
Mênh mông trời lộng gió
Biến thành nơi học đường.

Một tấm gương hiếu học
Rất gần gũi, chân quê!
Tuyệt vời! Những chú nhóc
Của tôi, thật hết chê!

15h39 ngày 7/3/2011
Bùi Xuân Phượng



12 - GIẤC EM ĐANG NỒNG

Ồ em nhỉ, đồng hồ báo thức
Vẫn nhịp nhàng tích tắc bên em
Nghe như nhịp đập trái tim....
Em đang thờ thẫn rõi tìm bóng ai?

Bỗng em ngắm nụ cười con gái
Mái tóc bồng nhẹ trải suối mây
Nụ cười mười bẩy ngất ngây
Như hình em của tháng ngày đã qua....

Ôi hình bóng thiết tha quá đỗi!
Trái tim hồng của tuổi đang yêu
Như xưa....Sớm sớm chiều chiều
Bên nhau ấp ủ thật nhiều ước mơ!

Những ngày đó bây giờ đâu nhỉ?
Trái tim này chẳng thể nào quên....
Đêm thu một giấc êm đềm
Nào ai nỡ gọi giác em đang nồng!

Bùi Xuân Phượng



13 - CHÙM THƠ LỤC BÁT BỐN CÂU


HỨNG DỪA

Hứng dừa: Tranh cổ vui sao!
Anh trèo hái trái thả vào váy em
Dừa cao rủ bóng bên thềm
Người treò, người hứng, ngả nghiêng vui cười.


ĐAN ÁO DƯỚI TRĂNG

Trăng thu đan áo cho anh
Nhớ về cái rét Nàng Bân thuở nào....
Muôn tình trong áo em trao
Nhớ em anh hãy mặc vào....ấm đông.


THƠ HOÀ TRĂNG

Đêm thu lồng lộng đất trời
Suối trăng chảy khắp cõi người nhân gian
Hồn thơ thi sỹ dâng tràn
Hoà vào trăng gửi mênh mang đất trời.
Bùi Xuân Phượng




14 - TÌNH MUỘN

Lẽ nào lại nhạt phai lòng?
Ủ tim tình muộn bõ công đợi chờ!
Là bà: Em vẫn như xưa
Là ông: Anh cũng có thua đâu nào!
Mái đầu điểm tuyết đẹp sao
Mắt chân chim vẫn cháy vào tim anh
Như xưa, cái liếc đổ đình
Khiến con tim dậy sóng tình thiết tha....
Dẫu rằng em đã lên bà
Ngày ngày túi bụi việc nhà chẳng ngơi
Vẫn dành chút ít thảnh thơi,
Trái tim nóng bỏng cho người em thương1
Mặc cho thác cuộn vô thường,
Mặc cho mây phủ màn sương cuối chiều
Tim em vẫn dậy sóng yêu
Nhặt từng hạt nắng cho nhiều ban mai!
Bùi Xuân Phượng



15 - CHÙM THƠ THẤT NGÔN TỨ TUYỆT


THI SỸ

Thi sỹ rượu bầu với túi thơ
Gió, trăng, mây, nước chẳng mong chờ
Tình yêu ai biết từ sâu thẳm
Dang dở mà lòng vẫn mộng mơ.


SÓNG LÒNG HOÀI NIỆM

Hoài niệm tình xưa: Một giấc mơ!
Dẫu rằng dang dở chẳng phai mờ
Đường bằng lăng tím - mầu hoa đẹp
Vẫn dậy sóng lòng những tứ thơ!


DUYÊN THƠ

Duyên thơ dan díu biết bao người
Xướng hoạ, nối vần, thật rất vui
Bạn hữu coi nhau như thủ túc
Muôn tình chan chứa dậy lòng tôi.

Bùi Xuân Phượng

Thơ chon vào Việt Nam Thi Đàn (6-10)


06 - HOẠ THEO KHOÁN THỦ
“Từ con lưu lạc quê người
Bèo trôi sóng vỗ chốc mười lăm năm”
(Kiều)

TỪ ngày lưu lạc tới giờ
CON trong kiếp cáo, thân hồ xót xa
LƯU tình một giọt tuyết sa
LẠC vào dòng thác, cánh hoa lụi tàn
QUÊ người sầu sắc tủi nhan
NGƯỜI chìm biển khổ biết toan tính nào
BÈO qua ngọn mác mũi đao
TRÔI dòng lũ cuốn biết vào chốn đâu
SÓNG vô thường vẫn tươi màu
VỖ vào bờ hận cuộn trào mộng mông
CHỐC thôi thuyền nát xuôi dòng
MƯỜI mươi con quyết đền công vẹn mười
LĂM lăm cửa Phật hiến người
NĂM thương mười nhớ... yên ngồi ...rừng xanh.

Bùi Xuân Phượng 



07 - KIM KIỀU

TƯỜNG vi nở rộ khắp đài trang
ĐÔNG lạnh phòng đơn thiếp nhớ chàng
ONG giỡn đài hoa không kẻ biết
BƯỚM vờn ngọn cỏ chẳng ai màng
ĐI trong cõi mộng từ luôn đẹp
VỀ với đời thường tứ lại sang
MẶC kẻ bán mua dòng lũ cuốn
AI hay chàng vẫn sáng tim nàng!
Bùi Xuân Phượng





08 - TÌNH NON NƯỚC
Rừng thẳm, núi ngàn bát ngát xanh
Duyên thơ non nước thắm muôn tình
Bâng khuâng nỗi nhớ - từ thêm hứng
Dào dạt niềm thương - tứ nẩy sinh
Tỉnh thức đào sâu nguồn trí tuệ
Lắng lòng khai mở cội tâm linh
Tâm Thiền tĩnh lặng lòng luôn sáng
Mặc cõi vô thường chữ lợi danh.
Bùi Xuân Phượng

  

09 - TRỞ VỀ

Nhớ chùm khế ngọt ta về
Dứt day vương một lời thề năm xưa....
Tuổi già sớm nắng chiều mưa
Đồng xưa nay đã bao mùa đơm bông...

Giật mình, ồ đã hừng đông!
Nắng vàng nhẹ toả cánh đồng xuân chiêm
Nụ hồng đọng hạt sương đêm
Líu lo oanh hót nhẹ êm quanh nhà.

Lá còn vương ánh nguyệt ngà
Hay là nắng quyện thành hoa vô thường?
Sợi lòng còn chút vấn vương
Để hồn thơ cứ cảm thương nỗi mình!

Lòng còn vương bóng ai xinh...
Trái tim xưa vẫn sáng hình trong anh.
Bùi Xuân Phượng





10 - BÀ MẸ TUYỆT VỜI *
Một người mẹ nông dân
Nuôi 5 con vào Đại học
Bốn Bách Khoa và một Ngân Hàng
Một người mẹ phi thường!

Chồng chết đã hơn mười năm
Các con còn thơ dại
Một mình bươn chải
Tần tảo nuôi con
Nhưng được điều an ủi, động viên:
Các con rất chăm học!
Ba sào ruộng - Được bao nhiêu thóc?
Nếu được mùa cũng chỉ đủ ăn
Khi mất mùa thì ngàn vạn khó khăn.
Ngôi nhà nhỏ hai tầng
Vợ chồng chung xây dựng
Mười mấy năm vẫn đứng
Nhưng nhiều thứ đã đội nón ra đi
Vẫn chưa có cái VỀ!
Nhà cửa tuềnh toàng
Đơn sơ vật dụng
Áo vải mong manh
Đi chân trần vì sợ tốn dép
Dùng đèn ngủ để tiết kiệm điện
Ti vi xem nhờ
Rau dưa thanh đạm
Cuộc sống cứ êm trôi...
ÔI! Tình mẫu tử
Ý chí, niềm tin
Nghị lực một con người
Thật là tuyệt diệu.

Một khoản nợ lớn trăm triệu
Bà dám đi vay
Cho con ăn học
Nợ nần chồng chất
Lãi mẹ đẻ lãi con
Tư nhân và Ngân hàng
Liệu có khi nào...xiết cổ?
Đường phía trước còn bao gian khó
Nhưng bà đã dạn dày....!

Rồi đến mai ngày
Các con xong Tốt Nghiệp
Có việc làm
Thì đó: KHO VÀNG!
Một người mẹ phi thường!
Bùi Xuân Phượng
_____

* Bà Nguyễn Thị Ngoa - nông dân, 55 tuổi (quê xã Tiền Phong, Thanh Miện, Hải Dương)
với 3 sào ruộng nuôi 5 con học đại học.



Thơ chon vào Việt Nam Thi Đàn (1-5)


Thơ Bùi Xuân Phượng được tuyển vào  Thư viên của Việt Nam Thi Đàn




01 - GIỮ GÌN LẤY NÓ

Thánh thót màn thu giọt giọt rơi
Trần ai cám cảnh nhớ thương người
Ngưu Lang, Chức Nữ duyên còn đẹp
Ô Thước, Ngân Hà nghiệp chẳng vơi
Hạnh phúc lìa chia không tại số
Tình duyên lỡ dở chẳng do trời
Nắng mai thắm đượm trong tình trẻ
Hãy gắng giữ gìn các bạn ơi! *
Bùi Xuân Phượng

  


02 - RỰC LỬA MUÔN TÌNH

Em xinh dẫu chỉ đứng riêng mình
Bóng nguyệt nhòm song cứ sáng linh
Nỗi nhớ hồng lên trong cõi mộng
Niềm thương thắm lại giữa khuôn hình
Tương tư day dứt trời cô quạnh
Sắc tím chan hoà đất sáng minh
Cánh nhạn phương xa rồi trở lại
Ủ hồn em rực lửa muôn tình.

Bùi Xuân Phượng 

  

03 - NGỦ NGOAN CON NHÉ

Ngủ ngoan con nhé! Ngủ ngoan nào!
Cánh võng êm đềm vẫn nhẹ chao
Quạt sẵn trên tay phòng mất điện
Ruồi không dám đến, muỗi không vào.

Con cứ say sưa với giấc nồng
Chập chờn cánh bướm vẫn mênh mông
Con cò bay lả trong sương sớm
Muôn sắc hoa tươi vẫn thắm hồng.

Con cứ ngủ yên chớ giật mình
Có người vệ sỹ vẫn ngồi canh
Ngăn mọi bàn chân đừng nặng bước
Nhẹ êm khuyên gió chớ lay mành.

Ngủ ngoan con chớ đổ mồ hôi
Vệ sỹ bên con chẳng phút rời
Đuổi mọi bóng den đừng quấy nhiễu
Chặn làn gió chướng chớ đùa chơi.

Rụi mắt hé nhìn đã vội ru
Bên tai dìu dặt... lại chìm mơ
Nụ cười vương nhẹ trên môi thắm
Quạt mát gió đùa tóc phất phơ.

Ngủ ngoan con nhé! Ngủ ngoan nào!
Cánh võng tay ông vẫn nhẹ chao
Phòng vắng êm đềm con đẫy giấc
Tỉnh ra đôi mắt rực trời sao!

08/10/1995
Bùi Xuân Phượng

 
04 - CHÂU NGỌC LÀ ĐÂY

Lúc cuối đời gì vui hơn thế
Khi bên mình có Bé để yêu
Ngày ngày ôm ấp, nâng niu
Sắc xuân chắt lọc cho nhiều ước mong
Ơi con muồm muỗm của ông
Vắng con một chút là lòng ngẩn ngơ
Nhìn con ngây ngất hồn thơ
Niềm vui tràn ngập bến bờ lòng ông
Đen tròn đôi mắt sáng trong
Hây hây cặp má lúm đồng tiền xinh
Con là dòng nước mát lành
Giữ cây hạnh phúc gia đình mãi tươi
Sức thần trong một nụ cười
Xua tan bão tố giữ trời xanh trong
Ngàn hoa tươi dưới nắng hồng
Như con bé bỏng bên ông ngày ngày
Ngọc vàng châu báu là đây!

04/11/1996
Bùi Xuân Phượng



05 - Ý XUÂN
Én lượn tầng cao chào nắng sớm
Bướm vờn ngọn cỏ đón bình minh
Thi Đàn Thi hữu vui câu hoạ
Mỗi áng thơ xuân biết mấy tình.

Tôi thả hồn tôi với mọi người
Lựa vần tìm ý đón xuân tươi
Rượu nồng ai chuốc mà say khướt
Thi tứ trào dâng quyện đất trời

Cuối đời hạnh phúc biết bao nhiêu
Mái Ấm say sưa bạn hữu nhiều
Trang mình, trang bạn hoà tâm ý
Mỗi chữ, mỗi câu rực nắng chiều

Thi hữu giao tình muôn gắn bó
Điều hành, Quản trị rất thân thương
Tưởng như mái ấm gia đình vậy
Ai bảo đây là bạn bốn phương?

29/01/2011
Bùi Xuân Phượng