HOA TÍM BẰNG LĂNG

Tay nghiêng chiếc nón chẳng rời
Ép trang nhật ký hoa rơi sân trường
Áo dài lụa trắng vấn vương
Bằng lăng nở rộ con đường em đi

Qua rồi tuổi mộng xuân thì
Nắng hè phượng đỏ tình si đợi chờ
Mến nàng trong sáng ngây thơ
Cao nguyên nhung nhớ thẫn thờ lặng im

Quay về ký ức dõi tìm
Ánh trăng vằng vặc bóng chim phương nào
Thu mong hẹn ước lời trao
Bờ vai em tựa ngọt ngào yêu thương

Đêm nghe lá rụng sau vườn
Hương sen phảng phất trong sương la đà
Lòng anh say đắm thiết tha
Duyên tơ nồng thắm mặn mà thủy chung.

Lệ Hà 31-07-2016

SẮC HÈ PHƯỢNG VỸ

Hồn nhiên tuổi ngọc không rời
Ngày ngày sánh bước thảnh thơi tới trường
Thế rồi nặng sợi tơ vương
Phượng hồng rắc đỏ nẻo đường ta đi

Hình em … cô gái dậy thì
Để anh chết lặng trồng si bến chờ
Giọt lòng tuôn chảy thành thơ
Sóng Tương cứ mãi hôn bờ chẳng im

Bâng khuâng nỗi mộng khát tìm
Hỏi em biền biệt cánh chim nơi nào?
Thiệp hồng dù chửa được trao
Mà con tim cứ dạt dào niềm thương

Trải bao thác cuộn vô thường
Cuối đời tình lỡ đành nương Phật Đà
Nỗi sầu nào đã buông tha
Mối duyên có thủy sao mà “không chung …???”

BXP 06.8.2016